Bà được phong AHLĐ là nhờ Thành quả khai hoang Đồng Tháp Mười , trồng lúa 2 vụ trên vùng đất phèn , dẫn đầu năng suất lúa toàn vùng.Cô gái đặc biệtTrong đợt nhà nước phong tặng danh hiệu AHLĐ năm 1986 , bên cạnh những cái tên lẫy lừng thời đó như Hồ Giáo ( phong lần 2 ) , GS-BS Nguyễn Văn Hưởng ( nguyên tổng trưởng Bộ Y tế ) , bà Ba Thi ( tức Nguyễn Thị Ráo - Giám đốc Cty lương thực TPHCM ) , TS Võ Tòng Xuân... , có 1 cái tên nữ giới lạ hoắc , tuổi đời còn khá trẻ ( 36 tuổi ) , công việc làm đồng , đó là cô Võ Thị Hồng , nhà nông “rặt” ở xã Tuyên Thạnh , huyện Mộc Hóa , tỉnh Long An. Ngay sau khi dự lễ phong tặng danh hiệu AHLĐ , tại Đại hội Anh hùng – chiến sĩ thi đua Cả nước năm 1986 ở Hà Nội , cô gái nói trên lại làm cả đại hội ngạc nhiên. Cô là 1 trong 3 người ( cùng với ông Hồ Giáo và ông Năm Hoằng - GĐ Nông trường Sông Hậu ) được đọc thông cáo Thành quả tại đại hội ở mảng nông nghiệp. Thành quả của cô gái vùng Đồng Tháp Mười ( ĐTM ) làm các đại biểu dự đại hội không kém phần thích. Với đôi tay mềm yếu nử tử ấy , cô đã khai hoang 36ha đất , đưa vô tập đoàn gần hết , chỉ giữ lại cho mình 1 , 3ha. Cô đã đề xướng Thành tựu việc trồng lúa 2 vụ trên vùng ĐTM nhiễm phèn nặng. Cô là người luôn dẫn đầu toàn vùng về năng suất lúa. Cô là người nữ giới duy nhất ở Long An tự lái máy cày... Các đại biểu càng khâm phục khi biết cô đã từng làm giao liên mật đưa rước cán bộ qua lại vùng ĐTM trong những năm chiến tranh dữ dội , cha cô từng là tù chính trị Côn Đảo...Vẫn lao động như anh hùngMới đây , nhân chuyến đi Công việc vùng ĐTM , tôi tìm đến nhà bà Bảy Hồng ở ấp Bắc Chan 1 ( xã Tuyên Thạnh , huyện Mộc Hóa ) bên bờ sông Vàm Cỏ Tây heo hút , ngôi cố gia nhưng khá khang trang. Bà sinh năm 1950 , hiện vẫn sống độc thân cùng đứa cháu , cha mẹ bà đã mất. Bà tâm sự: “Thời chiến tranh vùng này khổ lắm , tui có 1 anh trai thì đã chiến đấu chết năm 1965 , cha bị tù Côn Đảo. Nhà toàn chị em gái , tui lại có sức , nên đảm nhận hết chuyện nhà , rồi làm giao liên mật , đâu nghĩ gì đến chuyện lập Nhà ở. Đến khi hòa bình , lại lao vào khai hoang. Khi ruộng nương vùng này thành thuộc , ngó lại mình đầu đã điểm bạc”. Tôi thầm nghĩ một điều nhưng không dám nói ra: Bà sống độc thân không chồng con , tội vạ gì phải quần quật tuổi già như thế , của cải rồi đây để lại cho ai... Như hiểu ý tôi , bà lại nói cười rổn rảng: “Làm ruộng , súc mục , lái máy cày... như đã ăn vào máu. Của cải tôi sản xuất , rồi đây để lại cho con cháu , hoặc hiến cho từng lớp , như vậy cũng như chính tôi được hưởng”. Nói về tài làm đồng của bà thì dân trong vùng đều xác nhận là “anh hùng”. Vụ hè thu này , do thời tiết đổi thay bất thường , sâu rầy phá ngang , năng suất lúa bình quân của cả ấp Bắc Chan chỉ khoảng 3 – 4 tấn/ha , riêng ruộng của bà Bảy Hồng là trên 5 tấn/ha. Còn vụ đông xuân , ít khi nào bà chịu dưới 7 tấn/ha. Ruộng nương của bà luôn là nơi đi hàng đầu áp dụng các thành tựu KHKT vào đồng đất để Quần chúng noi theo. Đó cũng là nơi làm tổ nhân giống , điểm trình diễn của chương trình khuyến nông , chương trình “Cùng nhà nông ra đồng”. Dù cho chỉ học hết cấp 1 , nhưng bà luôn luôn “hướng dẫn thực tập” cho sinh viên các trường đại học nông nghiệp. Tính ra bà đã có hàng trăm đứa con – sinh viên đến ở thực tập nhà bà đều gọi bà là “má Hồng”. Ông Nguyễn Lâm Tới – bí thư Chi bộ ấp Bắc Chan 1 – nói: “Chị Bảy luôn mẫu mực trong các phong trào ở địa phương , luôn làm việc và ăn ở như người anh hùng”.Một thời để nhớĐối với bà , thời kỳ đẹp nhất trong đời Ấy là lúc chỉ nghĩ đến cống hiến. Thời đó , dù sống rất đau khổ , nhưng sản xuất được thứ gì có ích cho quê hương là sung sướng , hạnh phúc đến không ngủ được. Đi dự lễ phong tặng danh hiệu AHLĐ và dự Đại hội Anh hùng – chiến sĩ thi đua Cả nước phản hồi , bà càng lao vào đồng đất như cho “vừa” với danh hiệu được trao. Bà không có điều kiện , nhưng BS Nguyễn Văn Hưởng , TS Võ Tòng Xuân , bà Ba Thi mỗi khi có dịp về Long An là tìm thăm “cô gái anh hùng”. Nhờ vậy mà BS Nguyễn Văn Hưởng biết bà bị bệnh tâm thần tọa nặng , đã giúp đưa đi điều trị tại Bệnh viện y học dân tộc TPHCM cho đến khi khỏi hẳn. Ngày BS Nguyễn Văn Hưởng mất ( 1998 ) , ở vùng ĐTM xa ngái bà không hay , đến khi thấy truyền hình đưa tin lễ an táng ông , bà đã ngồi khóc thương suốt Suốt đêm. Trong số những “người cùng thời” , bây giờ bà còn chốc chốc liên lạc và gặp GS-TS Võ Tòng Xuân. Đối với bà , ông là người thầy , cả về tư cách lẫn những kiến thức nhà nông mà ông truyền đạt cho bà.Về chuyện ở Long An bây giờ rất ít người còn nhớ tới mình , bà Hồng nói với giọng không chút phiền muộn: “Chuyện khai hoang , tăng vụ , tăng năng suất để sản xuất nhiều lúa gạo Khi đó thật lớn , thật Hữu ý nghĩa. Bây giờ núi sông đã phát triển , lắm chuyện khác quan trọng hơn nhiều. Cái thời cùng núi sông vượt qua nghèo đói của mình đã chấm dứt , bây giờ là thời của các cháu dùng trí tuệ làm giàu quê hương , đất nước”...Kỳ Quan
.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét